"Không, ta không có ý đồ gì đâu, ngược lại phải chúc mừng ngươi đạt được chí bảo bực này, kiếm đạo ắt thành."
Chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Diệp Hương Lăng, cõi lòng đang nóng rực của Cơ Huyền như bị tạt một gáo nước lạnh, toàn thân lạnh toát.
Trải qua bao nhiêu kiếp nạn, Cơ Huyền dám cướp bảo vật của người trong thiên hạ, duy chỉ có bảo vật của người Bổ Thiên giáo là hắn không dám động tới nữa.
"Không có ý đồ gì là tốt nhất, bằng không..."




